TÂM ĐẠO (Lời Dẫn)

LỜI DẪN

Vạn vật ở trong trời đất thì cái tâm đứng hàng đầu. Đó chính là tâm điểm, là hạt nhân trung tâm vậy. Người ta thường nói: Trung tâm vũ trụ, trung tâm đầu não là cũng bởi ý đó. Tâm là cái khởi nguồn, cái xuất phát của bất kỳ sự vật, hiện tượng nào quanh ta. Cho nên tâm vô cùng quan trọng, bởi nó là gốc rễ của mọi vấn đề.
Điều làm nên bản chất của một con người chính là ở tâm hồn. Tâm hồn là ý thức  tưởng nội tại của con người, như nhận thức, quan niệm, động cơ lý tưởng…; nó thể hiện sự khác biệt giữa cá thể này với cá thể khác, ngoài cái phần thân xác vật chất bề ngoài ra. Chỉ có phần hồn mới khiến cho người ta tư duy, hành động và bộc lộ trạng thái cảm xúc. Khi nhận xét vẻ bề ngoài của một cá nhân, người ta thường nói: Anh (hoặc chị) đó đẹp, xấu, cao, thấp, béo, gầy…; nhưng khi đánh giá bản chất con người thì sẽ khó khăn hơn nhiều, vì năng lực của tư duy rất rộng lớn và biến thiên. Tuy nhiên người ta vẫn cố gắng định vị bằng những đặc tính như: Anh (hoặc chị) đó là người tốt, người xấu, tài năng, kém cỏi, mạnh mẽ, nhu nhược…; đơn giản thì người ta nói: Người này có tâm, người kia không có tâm. Có nghĩa là người này tâm thiện còn người kia thì tâm ác.
Người tâm thiện là người có tâm hồn đẹp, tức là có tấm lòng lương thiện. Đây là nét đẹp chân chính trong mỗi con người, một phạm trù hoàn toàn thuộc về luân lý, đạo đức. Điều này được diễn giải theo một trình tự hoàn toàn logic và hợp tự nhiên: Tâm thiện thì tư duy thiện, tư duy thiện sẽ dẫn đến hành động tốt và hữu ích. Chính từ những biểu hiện tốt đẹp của mỗi con người ta mới  thể nhận ra vẻ đẹp tâm hồn của họ. Tâm hồn vốn là một khái niệm vô hình, thông qua các hoạt động cảm tính như ngôn ngữ, hành động, tình cảm…mà người ta sẽ hiểu về bản thân người đó. Tuy nhiên, biểu hiện tâm hồn của con người không phải lúc nào cũng đổng nhất với nhau. Tư duy con người là trừu tượng, cho nên cái tâm cũng không thể đánh giá và nhìn nhận một cách đơn giản, máy móc được. Phải có phương pháp nghiên cứu khoa học, với một cái nhìn rộng mở, linh hoạt thì mới tránh khỏi những sai lầm đáng tiếc.
Con người vẫn được coi là một tiểu vũ trụ. Cho nên sự vận động của con người là sự vận động của vũ trụ, khám phá con người cũng là khám phá vũ trụ. Sự khác biệt ở đây chỉ là lớn và nhỏ, rộng và hẹp mà thôi. Từ con người mà có thể đi ra vũ trụ, để từ đó nhận biết được tất cả sự vật hiện tượng quanh mình. Con người là chủ thể của xã hội mà ta đang sống, còn Tâm hồn là chủ thể của con người. Cho nên khi nghiên cứu con người, cũng chính là nghiên cứu tư duy (cái tâm) đó vậy. 
Thời đại nào người ta cũng cố gắng để xây dựng một xã hội tốt đẹp, mà ở đó con người sống với nhau hạnh phúc, trên cơ sở công bằng, bình đẳng, bác ái. Để làm được như vậy, cần có sự đóng góp của chế độ chính trị, nền văn hóa, tôn giáo, cũng như nhiều yếu tố xã hội khác nữa. Trong đó cái tâm đóng một vai trò cực kỳ to lớn và nền tảng, ấy vậy mà người ta lại quên nhắc đến, hoặc chỉ nói đến một cách mơ hồ thoáng qua. Một khái niệm quan trọng như vậy, tại sao vẫn chưa được người ta nói tới nhiều, chưa thấy ai viết thành hệ thống lý luận? Tại sao mình lại không trở thành người tiên phong khai phá lĩnh vực này, để đặt nền móng cho những nghiên cứu về sau? Vì vậy mà tôi viết cuốn sách "Tâm Đạo" này, cũng là bởi xuất phát từ động cơ ý tưởng đó.
Ngoài việc đặt nền móng cho những nghiên cứu về sau, sách này còn có mục đích đặt cái tâm con người vào đúng vị trí của nó. 
Những người yêu thích tư tưởng Tâm Đạo hãy thực hành nghiên cứu, để cho hệ thống lý luận này ngày càng trở nên hoàn thiện và hữu ích hơn đối với người đời.

Để kế thừa và phát triển tư tưởng Tâm Đạo, chỉ cần thỏa mãn một điều kiện duy nhất: Phải là người có tâm. Vì đơn giản rằng, chỉ những người có tâm thì mới có thể khai tâm cho người khác.

    Tâm ở giữa vạn vật, hãy dùng cái tâm của mình để soi sáng tất cả.
KIM SƠN

Bài đăng phổ biến từ blog này

TÂM ĐẠO (Chương III)

TÂM ĐẠO (Chương II)